Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

KẾT QUẢ ĐẠI HỌC



Các bạn học sinh giờ thật sướng, thi xong mươi ngày đã bắt đầu lên mạng xem kết quả đại học, không như "mạy chầu". Mạy chầu là hồi trước, khi 7x, 8x đi thi, điện thoại mới chỉ có điện thoại bàn, nhắn nhe 15 phút gọi lại đến mà nghe, nên kết quả phải nhờ anh em đang học đến tận trường coi điểm rồi báo về, hoặc là chờ giấy báo về. Đến khoảng năm 2003 thì bắt đầu có Internet, nhưng phải lên bưu điện huyện xem, xếp giấy và phí 5k để xem điểm, hoặc là gọi điện đên tổng đài 1900... Nói chung là không thuận tiện, nhưng mà cũng có những cung bậc cảm xúc khác nhau.

Năm 2000, anh zai thứ nhà mềnh thi đại học GTVT độ thứ 2, được 28.5 điểm, khi anh cả gọi từ ngoài Hà Nội về thì mừng vô cùng kể. Khi đó đang ở nhà cũ, thấp tè và rêu phong, giá như có Dân trí, VNN, VNE thịnh hành như giờ kiểu chi cũng được lên báo, cho đứng ngoài ao khoán cầm te cất tép nữa là thành nổi tiếng cũng nên. 

Năm 2004 mềnh cũng thi đại học, nhưng trật bay mặt, thú thật lúc đó rất ghét bọnHoàng Tuấn AnhDung AngelHau PhamTrung Kien hay những siêu nhân khác nhưNam Ba ThaiTrung Trần Quang vì chúng độ đại học cả. Mà lại điểm cao, cỡ như thằng Anh Châu còn được lên tivi phỏng vấn ăn súp lươn chi đó.

Đó là chuyện gia đình, còn cái chuyện kết quả đại học đây lại ở nhà khác:

Hẳn ai học Đô Lương 1 ai cũng biết đến thầy Mô - dơ, dạy Hóa, có lò ôn thi đại học, nhà ở lối bệnh viện.

Cha thầy Mô dơ hình như (không rõ nữa) làm bảo vệ hay giữ xe chi đó cho bệnh viện, ông người đồ sộ, giọng ồm ồm như chuông. Nhưng to béo là thế nhưng cũng chỉ là anh giữ xe nên tất cả nhân viên bệnh viện từ anh bác sĩ đến o hộ lý đều chẳng xem là gì, đi qua lườm nguýt là bình thường.

Tức chí, phận mình ít học, nên ông bắt con cái cả trai lẫn gái đều phải học, phải học cho giỏi, phải đỗ đại học cho cha mày mở mặt ra. Ông nghiêm đến mức mà có chị con gái, đã đi dạy cấp 2 rồi mà léng phéng còn bị quất cho nát đít (mấy chuyện khác liên quan đến oánh, chửi không bàn thêm).

Năm đó, cỡ năm 1997, 1998 chi đó, nhà ông có một anh thi đại học Y Thái Bình, nhưng không đậu. Ông bực mình lắm. Chiều chiều ông lại hay đánh xe đi một vòng, mà lũ bạn trong lớp của con ông biết gần hết, nên điểm chác của chúng bạn đi một vòng ông đều biết, thường thì 1 buổi chiều ông đi biết điểm 1-2 đứa. Mà cái thời ngày xưa biết được hết điểm phải gần nửa tháng. Con mình thì trượt đại học, mà đi ra ngoài nghe toàn độ Bách khoa, Dược, Sư phạm... có đứa 2 trường, đứa 3 trường nên cứ mỗi lần ông đạp xe về là lại hằm hằm, nọc con ra oánh. Cứ nghe tin đứa nào bạn con đậu là oánh, oánh toét mấy cái roi mót. Liền tù tì từ khi con biết điểm cho đến khi các trường kết thúc báo điểm. Anh con trai ngay từ lúc đó ngồi vào bàn học luôn, sang năm thi đậu hoành tráng, hình như giờ cũng là một bác sĩ rồi.

Thế mới nói các bạn giờ đi thi sướng quá, không phải cơm đùm đi Hà Nội thi, dậy từ 5h sáng đạp xe cả 20 km vì sợ "tắc đường", điểm thi thì cầm điện thoại lên là biết tuốt. Lỡ có bị bố oánh cũng oánh dồn dập vài ngày là xong, không đến nỗi nát đít như ông anh trong chuyện. 

Kể chuyện 27 tháng 7


Kể vài chuyện nhân ngày 27/7 từ bố:
- Hồi mới ra trường, bố mềnh về dạy Toán trường TC1. Trong tổ có thầy X. cực kì nghiêm khắc, thầy cận thị, học trò nghịch kiểu gì cũng bị ăn tát của thầy. Trong đó có một học trò từng bị thầy mắng, phạt, 17 tuổi xin vào bộ đội, chiến đấu khắp nơi. Năm 1972, thầy X. được lệnh tổng động viên, huấn luyện xong lại vào chiến đấu đúng đơn vị thằng học trò ngày xưa làm chỉ huy. Thầy lớ ngớ, mắt mờ, được thằng học trò yêu "thù lâu, nhớ dai" điều ngay ra cắm chốt. Đêm đầu tiên đi trực hi sinh luôn!
- Chiến tranh xong, 559 lại đi làm nghĩa trang Trường Sơn, bố mình chung tổ quy tập hài cốt với ông Y. Khi đi quy tập 2 liệt sĩ mà chính tay ông Y. chôn cất, đào mới mãi mà chỉ thấy có 1 bộ hài cốt, đúng sơ đồ, đúng người đi chôn mà 2 chì có 1, ông Y. chắp tay khấn: Thằng A, thằng B. hai đứa bay trước chiến đấu cùng tau, cùng sống, cùng chết, thôi dừ chung 1 bộ xương. Thế là 1 bộ hài cốt chia đôi cho 2 liệt sĩ.
* Trong làng nghe kể có chú nọ, trước khi đi bộ đội họp đoàn Thanh niên hô to lắm: "Nhất xanh cỏ, nhì đỏ ngực", mới hành quân được hai ngày , chưa kịp đến chiến trường đã có giấy báo tử. Đúng là xanh cỏ thật.
* Bác họ mình, nhà 3 con trai, 1 ông làm Tiến sĩ bên Liên Xô (sau có 1 thời gian làm Thứ trưởng bộ Học-nhưng trị cháu Phó Vương nên bị đì), 1 ông giảng viên ĐH Vinh thì phải, ông anh cả tai điếc, làm nông. Nhà có 3 đứa con rồi, mỗi lần ra khỏi nhà là thanh niên, phụ nữ, xã đội... chỉ trỏ: Nhà nỏ có ai đi bộ đội, ức quá cũng phải đi dân công hỏa tuyến. Đang chiến đấu ở Quảng Trị thì có bom, tai điếc nên chạy loàng quàng, máy bay Mỹ ném bom cày cả buổi, chết mất xác, mộ chỉ là cái tiểu có mấy cành dâu.

Bố mình, mỗi lần nghe TV chiếu mấy ông cựu chiến binh kể chuyện chiến đấu liền chuyển kênh ngay, hỏi răng bố không thích mấy chuyện chiến tranh, nói: khổ như chó chơ sung sướng cứt chi mà khoe, mà kể. Ẻ ẻ!